Bài đăng nổi bật

Đồ Sơn, hãy đến với quê tôi

Có một Đồ Sơn vẫn lạ thế đó. Đồ Sơn cũng vẫn đẹp như thế trong mắt tôi  “Đồ Sơn làm gì có gì đâu đi làm gì chán lắm…” Chẳng m...

Chủ Nhật, 30 tháng 4, 2017

Đi vội vàng để ngày nào đó ta trở lại Hà Giang

Tôi cũng chưa biết bắt đầu bài viết về Hà Giang này như nào bởi vì chuyến đi này đối với tôi nó có chút vội vàng. Hà Giang - quê đứa bạn thời sinh viên của tôi, chúng tôi có cái hẹn với nhau vào một đợt nghỉ lễ ngắn ngày. Nói thì có chút buồn cười vì thằng bạn tôi nó rủ mọi người trong lớp đi, cuối cùng chẳng đứa nào sắp xếp được thời gian, có độc một mình tôi quyết định đi. Một phần vì nghỉ lễ muốn đi chơi đâu đó, phần khác vì Hà Giang là địa danh hoàn toàn mới với tôi vì chưa từng được đặt chân đến mảnh đất này lần nào. Chuyến đi này còn có chút hơi lạc lõng vì vỏn vẹn có 3 đứa, tôi và thằng bạn cùng người yêu nó. À còn vài 3 đứa trong xóm trọ cũng cùng quê với thằng bạn tôi nhưng tụi nó về từ đêm hôm trước ngày lễ.
Con đường trước ban công tầng 2 nhà thằng bạn
Ngày đi, tôi cũng chẳng chuẩn bị gì quá nhiều, vài ba bộ quần áo, đôi giày và một chiếc balo. Trời mưa lất phất, ba mẹ thằng bạn tôi có công chuyện ở Hải Dương nên sáng sớm đánh xe từ Hà Nội về qua chỗ chúng tôi và đón 3 đứa lên đường. Chúng tôi chưa được về Hà Giang ngay mà đi theo xe của 2 bác. Mãi đến gần quá trưa, sau khi ăn cơm xong, chúng tôi mới bắt đầu hành trình về Hà Giang. Quá 12h đêm, tôi có mặt ở nhà thằng bạn tôi. Căn nhà to, rộng nhưng cũ và bụi bặm vì bản thân nó thì học với tôi ở Hưng Yên, còn ba mẹ nó thì vốn ở trên Quản Bạ để làm việc nên nhà cửa để đấy ít mấy ai ra vào dọn dẹp. Mặc cho mọi thứ đang diễn ra, sau một chuyến đi dài và đêm mới tới nơi, tôi cảm thấy hơi mệt nên nhanh chóng tắm rửa thu dọn đồ cho gọn rồi nằm xuống đất trải 1 chiếc chiếu và chìm vào giấc ngủ. 
Sáng hôm sau, tôi dậy sớm, mở cửa ra ban công hít thở không khí miền núi vào buổi sáng. Mọi thứ rất yên bình và tĩnh lặng, thi thoảng có vài ba chiếc xe máy chạy qua. Chúng tôi dậy sớm đi ăn sáng rồi mượn con xe máy điện của bà thằng bạn tôi lượn một vòng quanh quanh gần nhà. 

Thằng bạn cùng bàn



Hà Giang - Km0
Bác ở Hà Giang

Di tích lịch sử Kỳ Đài


Hà Giang nhìn từ trên cao
    Đến gần trưa, chúng tôi được gọi về nhà ăn cơm. Nghỉ ngơi đến đầu giờ chiều, hẹn mấy đứa bạn cùng xóm trọ mà nhà tụi nó ở khu khác qua chơi. Rồi mấy đứa kéo nhau đi chơi, thăm quan vài điểm. 









Lùng Khúy - Cao nguyên đệ nhất động








Đứa bạn cùng xóm trọ với thằng bạn tôi

      Ngày tiếp theo, chúng tôi lại dậy sớm, chuẩn bị đồ và leo lên chiếc xe công to để lên đường đến Quản Bạ, nơi ba mẹ thằng bạn tôi có nhà và xưởng trên đấy làm việc. Lần đầu được ngồi trên xe công và đi trên cùng đường phượt, cảm giác rất khác lạ. Nếu ai đã từng đi sẽ thấy những cung đường ở Hà Giang không hề dễ đi. Chắc cho tôi chiếc xe để đi phượt tôi chưa chắc đã dám đi mà chỉ dám ngồi sau xó xế đèo. Nói vui thế chứ thật ra tay lái tôi cũng còn non, ít đi đâu xa, lại nhất là những cung đường hiểm trở như này thì cũng chịu thua. Vì dậy sớm nên ngồi trên xe vừa mệt vừa buồn ngủ, đoạn đường còn khá xa, chưa kể tắc đường do có chiếc xe khác gặp sự cố. Chúng tôi phải ngồi trên xe khá lâu nên được một lúc thì nhảy xuống đường đi bộ ngắm cảnh. 





















Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét